pacman, rainbows, and roller s
iwin

Iwin Online - Game đánh bài đệ nhất

Phong vân truyên kỳ,  pvtk v19

Phong vân truyền kỳ v19

» »
Tìm Kiếm| Lượt Xem: 1 | Tập tin chủ đề (0)
↓

Lần nữa lại yêu - Lệ Thu Huyền



Hiên ngẩng đầu nhìn anh đầy ngạc nhiên, cô cứng họng không thể nói được gì thêm cả. Khó khăn nuốt nước miếng xuống cô khẽ nói:

“ Vậy anh cho tôi thời gian, tôi sẽ tìm mua áo cho anh. Anh có yêu cầu gì xin cứ nói ạ.”

Anh vẫy tay gọi Mi Mi lại rồi ôm vào lòng vuốt ve, hai chân vắt chéo rất tự nhiên, anh hững hờ buông tiếng:

“ Không biết, chị tên gì nhỉ? Và sinh năm bao nhiêu? Dù sao cũng là hàng xóm, tôi hỏi thế không phiền chứ?”

Lắc đầu một cách bản năng, Hiên vẫn nhỏ giọng:

“ Tôi tên là Hoàng Gia Hiên, mới chuyển tới đây được ba ngày. Năm nay 27 tuổi. Không biết anh…?”

Ánh mắt khẽ nheo lại, đôi môi nhoẻn cười, anh đưa tay ra phía cô rất lịch sự:

“ Đặng Thái Văn. 28 tuổi. Kiến trúc sư. Vừa hay sống ở đây ngày thứ ba. Rất vui được làm hàng xóm của em. Mong rằng lần sau vẫn còn được chiếu cố như tối qua.”

Hiên ngượng ngùng đưa tay ra đáp lễ. Câu nói của anh khiến cô mỉm cười rất tự nhiên. Hình như mấy ngày rồi cô mới có cảm giác vui vui lên một chút như vậy! Văn thẫn thờ trước nụ cười ấy, anh định nói “ khi em cười, trông rất đẹp” nhưng anh sớm đã nuốt câu ấy vào lòng…Mãi tới khi về tới nhà Hiên vẫn bật cười vì người hàng xóm mới. Anh ta thật là thú vị, chỉ vài ba câu chuyện đơn giản của anh ta khiến tâm trạng cô thoải mái hơn rất nhiều. Cuộc đời tươi đẹp! Cô hiểu là mình vẫn phải sống tiếp. Vậy thì tại sao không thể vui vẻ mà tận hưởng cuộc sống này? Nhấc máy gọi cho người bạn thân, Hiên nói:

“ Cuối tuần nếu không bận thì cậu tới nhà mình đập phá đi. Mình cần tìm cái thùng rác để trút giận.”

Thuỳ Trang nghe xong bật cười:

“ Bà nhỏ của tôi ơi. Tìm thùng rác thì đi mà gọi người khác nhá. Còn tìm người đập phá thì gọi đúng người rồi. Mai mình sẽ đến, chuẩn bị nhiều đồ ăn ngon vào.”….



Chương 4: Phá vỡ vách ngăn.



Gia Hiên dùng bút đỏ đánh dấu lên quyển lịch để bàn. Mới có một ngày trôi qua…còn 14 ngày nghỉ phép nữa! Chuỗi ngày dài còn lại cô sẽ phải sống tiếp thế nào với cái tâm trạng nặng nề này? Cô chỉ muốn ở lỳ trong căn hộ, chẳng muốn ăn uống gì cả. Thức ăn vẫn còn chất đống trong tủ lạnh nhưng cô chỉ ôm chai nước mát và uống từng cốc một. Không ăn không chết, ly hôn cũng không chết, không có con cũng không chết….nhưng cô bây giờ có khác nào sống không bằng chết? Nghĩ về những năm tháng đã đi qua, nếu thời gian quay trở lại cô vẫn chẳng thể làm khác được. Có lẽ cô vẫn yêu người đàn ông đó, vẫn lấy anh ta rồi lại bước phải vết xe đau thương bây giờ! Cố gắng tự mình chống đỡ những nỗi đau ập tới một cách yếu ớt, bản thân cô cũng không biết mình sẽ ngã xuống lúc nào. Tiếng chuông cửa khiến Gia Hiên gượng gạo rời khỏi giường và trở ra phòng khách.

Thuỳ Trang nhìn bạn xót xa:

“ Sao cậu lại thành thế này? Cái bệnh đau buồn tự cậu phải chữa chứ không ai giúp được rồi.”

“ Chẳng nghiêm trọng thế đâu. Chẳng qua do thay đổi môi trường sống nên chưa quen mới vậy thôi. Cậu biết là mình chỉ cần lạ giường sẽ khó ngủ mà!”

Đặt túi xách xuống sofa, Trang ngả lưng nằm xuống rồi trách khéo:

“ Cậu cứ định tiếp tục như thế này à? Buồn đau rồi thành bóng ma u uất chết trong căn nhà mới không ai biết ấy chứ! Cứ coi như anh ta chẳng khác nào một con chó đã chết có sao đâu!”

Gượng cười, Hiên nhìn bạn rồi nói:

“ Vậy chẳng khác nào tớ từng làm vợ một con chó à?”

“ Tớ chẳng có hơi phí lời với cậu nữa. Nhưng Gia Hiên à, cách tốt nhất để quên một con chó đã chết là kiếm một con chó khác về nuôi! Cậu có hiểu ý tớ không? Cậu có biết anh ta trơ trẽn tới mức gửi thiệp cưới cho tớ không hả? Tớ biết, bảo cậu đừng buồn thì cậu vẫn cứ đau thương. Chi bằng, cậu nghe lời tớ, vui lên, ăn nhiều vào, tích cực spa rồi kiếm một người đàn ông khác làm mới lại tuổi xuân!”

“ Tr…ang! Thật ra, nếu anh ta không nói muốn ly hôn thì tớ cũng chẳng biết mình còn có thể tiếp tục cuộc hôn nhân ấy đến bao giờ….”

Ngừng một lát, cô nghẹn ngào nói tiếp:

“ Tớ bị lạc nội mạc tử cung. Nói thẳng ra là vô sinh. Tớ không thể có con. Cậu hiểu không?”

Nước mắt Hiên thấm ướt đôi môi mềm, mặn chát. Trang trở dậy lại gần rồi ôm Hiên vào lòng. Cả hai người cứ ôm nhau rồi khóc. Giọng sũng nước, Thuỳ Trang nói:

“ Tại sao lại thế? Cậu biết chuyện từ bao giờ?”

“ Hai hôm trước. Đau hơn là tớ còn không có khả năng để thụ tinh trong ống nghiệm. Cả đời này tớ không thể sinh con. Cậu nói xem, tớ đã làm sai chuyện gì mà ông trời lại trừng phạt tớ như vậy?”

“ Khóc đi. Khóc để cho lòng không còn buồn nữa. Cậu không làm sai chuyện gì cả. Tin tớ đi, rồi cậu sẽ được hạnh phúc với một cuộc sống khác. Không có con thì đã sao! Giờ người ta có thể nhận con nuôi đầy mà. Con người – vừa phải học cách sống với người khác, vừa phải học cách sống với chính mình khi không có ai bên cạnh, nên cậu phải mạnh mẽ lên để tồn tại và giành những thứ xứng đáng với cậu, hạnh phúc vốn là của cậu! ”

“ Tớ cứ tự nói với mình rằng đó là chuyện bình thường, anh ta cũng chỉ là như bao người đàn ông khác. Nhưng tớ vẫn chẳng thể bảo mình đừng oán hận anh ta. Ngay cả gia đình anh ta, tớ cũng không thể không oán trách họ được. Trong suốt những năm tháng hôn nhân đó, tớ đã cố gắng để làm tròn trách nhiệm dâu con nhà họ vậy mà bọn tớ ly hôn, họ cũng chẳng hề thăm hỏi. Thái độ lạnh nhạt và dửng dưng, họ đã sớm đá tớ ra khỏi cuộc sống của gia đình họ từ rất lâu rồi mới đúng, chỉ có bản thân tớ cứ khờ khạo ngốc nghếch coi họ như người thân. Tớ đáng thương lắm phải không? ”

Giọng Trang nghẹt lại, cô an ủi Hiên:

“ Cậu phải nhớ rằng ngày mai sẽ lại là một ngày mới. Chỉ có thể là cậu mới sống được cuộc đời của cậu mà thôi. Phải sống sao cho đáng sống. Có khóc cũng phải khóc bằng nụ cười rạng rỡ nhất! ”

......

Thứ bẩy vốn không phải ngày nghỉ nhưng gần đây mệt mỏi quá nên Tiểu Nguyễn thay đổi lịch hẹn với bệnh nhân. Cô lười nhác không muốn rời giường nhưng cái loa rè không ngừng đập vào cửa phòng ngủ. Mở cửa cho Phillip, mặt cô cau có:

“ Khó khăn lắm em mới có một ngày để ngủ. Anh không có việc gì làm thì tới viện đi. Phiền quá!”

“ Nguyễn. Năn nỉ em đấy! Anh mua hết đồ về rồi, em gọi điện mời anh chàng đẹp trai lần trước tới nhà dùng cơm đi.”

Trừng mắt với anh, cô nói:

“ Anh nghĩ là anh ấy sẽ có hứng thú với đàn ông chắc? Bỏ ý nghĩ đó đi! Để em ngủ được không?”

Khuôn mặt anh xị ra như quả bóng xì hơi. Giọng nũng nịu, anh lay tay cô:

“ Đi mà. Anh hứa là chỉ cần mời cậu ấy tới nhà thôi. Chỉ cần cho anh nhìn cậu ấy cũng được!”

“ Ôi mẹ ơi, Phillip, anh điên rồi.”

Tiểu Nguyễn hất tay anh ra rồi vơ vội chiếc Iphone đang nằm trên bàn trang điểm, cô lướt số và thay đổi giọng. Nhỏ nhẹ, cô nói:

“ Hi Văn. Anh đang làm gì vậy?”

“ Ồ, Anh đang hoàn thành mấy bản vẽ thôi. Có chuyện gì vậy em?”

“ Dạ, không có gì. Anh bận rồi thì thôi. Em tưởng anh rảnh định mời anh qua nhà em dùng cơm. Dù sao hôm nay cũng là thứ bẩy!”

Tiểu Nguyễn đang định chào Văn và cúp máy thì đầu bên kia anh đã vội cướp lời:

“ Tốt quá. Không hề, không hề. Em đọc địa chỉ để anh bắt taxi tới. Hay là gọi cả anh Hoàng tới được không?”

Suy nghĩ vài giây, Tiểu Nguyễn đành ngậm ngùi:

“ Vậy để em gọi cho anh ấy đến đón anh. Vậy nhé.”

Cô trao cho Phillip đang đứng cạnh cái nhìn nảy lửa rồi tiếp tục gọi tới một dãy số khác.

Hoàng đang cùng con gái tỉa cây ngoài ban công, hiếm khi anh có thời gian để được bên con nhiều như ngày cuối tuần. Anh và Tiểu Nguyễn đã có thoả thuận rất rõ với nhau, Bim Bim ở cùng anh một tuần rồi sẽ lại chuyển cho cô. Thời gian dành cho công việc của anh rất bận nhưng việc ý nghĩa nhất anh làm được đó là chăm sóc con. Nhìn con mỉm cười rồi anh trở về phòng tìm điện thoại.

“ Alo, Tiểu Nguyễn à. Có chuyện gì vậy em?”

“ À. Vợ chồng em làm cơm mời Văn. Anh có thể đưa con tiện đường đón luôn cậu ấy qua dùng cơm với chúng em được không?”

“ Được. Có cần thêm gì không để tiện đường anh mua?”

“ Không cần đâu. Vậy nhé!”

Tắt máy, cô trầm ngâm. Phillip nghiêng đầu nhìn cô đầy tò mò rồi hỏi:

“ Em mời cả sex friend đến àh? Định nối lại tình xưa sao? Anh không ý kiến!”

“ Anh không nói được lời lẽ nào thơm tho hơn à?”

“ Này. Anh đánh răng từ lúc 5h sáng rồi nhá. Em xem lại mình đi, có mà giọng nói của em đang bốc mùi rồi đấy!”

Tiểu Nguyễn đạp chồng không thương tiếc rồi đẩy anh ra khỏi phòng và hét lên: “ Biến. Anh liệu mà nấu ăn cho tử tế hộ em cái. Ai bảo anh bày ra cái trò này!”

......

Thái Văn biết Hoàng không thích chờ đợi, nhưng bản thân anh đang hết cách với con chó này. Anh cứ định khoá cửa là nó lại rên ư ử. Ai làm ơn nói hộ anh xem con chó rên mấy tiếng thì có chết được không? Bàn chân nó không ngừng cào cào lên cánh cửa sau đó lại xông tới cắn quần anh. Trừng mắt với nó, anh cao giọng:

“ Mày có nằm im ở nhà cho chú đi chơi không hả? Biết mày phiền thế này đã chẳng vác mày về rồi.”

Gia Hiên đang định xuống dưới siêu thị gần nhà để mua ít gia vị, cô và Thuỳ Trang sau một hồi khóc lóc đã quyết định vào bếp để bù lại năng lượng đã mất. Thấy Văn, cô mỉm cười chào anh:

“ Thứ bẩy chắc là anh định ra ngoài đi chơi ạ!”

Đôi mắt đen của Văn khẽ sáng lên, anh gật đầu cười với Hiên rồi lên tiếng:

“ Không biết hôm nay em có dự định đi đâu không?”

Hiên lắc đầu

“ Không. Em chỉ ở nhà thôi. Dù sao nhà mới vẫn còn nhiều đồ cần dọn. ”

“ Vậy tốt quá. Liệu em có thể cho anh gửi con chó được không? Anh cứ chuẩn bị khoá cửa là nó lại rên ầm lên đòi theo đi.”

“ Dạ được. Vậy anh cứ để Mi Mi cho em. Không biết chó yêu của anh có khảnh ăn không ạ?”

Gãi đầu, anh nhìn cô ngượng ngùng:

“ Em ăn gì thì cho nó ăn nấy là được rồi.”

Nói rồi anh bế Mi Mi lên và đặt vào tay Hiên.

“ Đây nhá. Mày ở nhà với cô hàng xóm xinh đẹp để chú còn đi thăm bạn nhá!”

Bật cười trước hành động của Văn, Hiên nhận con chó rồi trở lại nhà! Văn vẫy tay với cô và bước vào thang máy!

Trang thấy Hiên về liền từ trong bếp vọng ra:

“ Cậu đi bằng máy bay à mà nhanh thế!”

“ Chưa, đã đi đâu!”

Con chó thấy người lạ liền sủa vài tiếng. Trang nghe thấy vậy liền chạy ra nheo mắt nhìn Hiên rồi tiến gần đến Mi Mi. Tỏ vẻ thân thiện, cô đưa tay ra vuốt ve Mi Mi:

“ Ôi, mày là con cái nhà ai mà đẹp trai thế hả chó?”

Hiên đặt con chó xuống và lên tiếng:

“ Con trai của anh hàng xóm đấy! Anh ấy có việc nên nhờ mình trông giúp.”

Ngạc nhiên, Trang tròn mắt:

“ Anh hàng xóm? Ý này này, mặc dù là tớ khuyên cậu phải tìm một mùa xuân mới nhưng không phải cậu tiến hành nhanh thế chứ? Anh ta độc thân?”

Xua xua tay, Hiên giải thích:

“ Trời ạ. Cậu đừng có mà nghĩ linh tinh. Chuyện dài lắm, đợi mình đi mua đồ về rồi lát kể cho cậu! ”

......

Chiếc Santafe chậm rãi quặt lái vào khu biệt thự Tây Hồ, Hoàng cho xe dừng lại rồi bế con gái bước ra. Văn cũng ra theo anh, buông bỏ chiếc kính thời trang xuống, anh bấm chuông cửa nhà Tiểu Nguyễn. Đón họ là Tiểu Nguyễn. Cô dang tay ra nhận Bim Bim từ tay Hoàng rồi cười rạng rỡ:

“ Hoan nghênh hai anh tới chơi.”

Hoàng nhìn cô trìu mến rồi khẽ gật đầu. Có lẽ đây là lần đầu tiên anh tới nhà cô! Những lần trước chỉ là dừng ở cửa để đưa đón con gái chứ chưa bao giờ anh bước vào khu biệt thự này! Một phần vì ngại chồng Tiểu Nguyễn, phần khác vì anh cảm thấy mình không đủ can đảm để nhìn cuộc sống gia đình cô đầy ngọt ngào! Bim Bim ngửi thấy mùi thơm từ căn bếp liền khẽ reo lên:

“ Ba Phillip, con muốn ăn spaghetti hải sản do ba làm.”

Hoàng khẽ kéo con vào lòng và thì thầm:

“ Để tối ba làm cho con được không?”

“ Nhưng ba làm không ngon.”

Khuôn mặt anh thoáng chút buồn. Đúng lúc đó, Phillip vẫn trong bộ dạng mặc tạp dề bước ra và đưa tay về phía anh:

“ Xin chào. Hoan nghênh anh đến dùng cơm với gia đình tôi.”

Hoàng lịch sự đáp lễ. Buông tay anh ra, Phillip chuyển ánh nhìn về phía Văn đầy si mê và đắm đuối.

“ Chào Văn. Rất vui được gặp lại bạn!”

Thái Văn vẫn còn chưa kịp đáp lại lời chào của chủ nhà thì anh đã bị anh ta tiến tới ôm và vỗ vai. Tiểu Nguyễn chứng kiến cảnh đó thầm chửi thề trong lòng, cô lên tiếng:

“ Phillip, nồi nước sốt của anh sắp tràn ra bếp rồi đấy!”

Phillip giật mình vội xin lỗi hai người đàn ông và trở lại bếp. Tiểu Nguyễn quay sang con âu yếm:

“ Bim Bim, con dẫn ba con và chú Văn đi thăm nhà mình nhé. Mẹ sẽ pha trà cho mọi người. Ok?”

Bé con hăng hái nắm tay Hoàng và kéo đi lên tầng trên. Rất tự nhiên, Bim Bim giới thiệu với hai người họ:

“ Đây là phòng của mẹ này. Phòng bên cạnh là của Bim. Còn phòng kia là phòng sách và sau cùng là phòng của ba Phillip.”

Văn nhỏ giọng đùa Bim Bim:

“ Này bé con, ba mẹ cháu ngủ riêng à mà phân biệt phòng ba, phòng mẹ?”

Con bé tiếp tục kéo hai người họ vào phòng của mình và hồn nhiên trả lời:

“ Vâng. Ba mẹ cháu chẳng bao giờ ngủ với nhau cả!”

Văn bật cười:

“ Đấy là cháu không biết thôi.”

Đôi môi nhỏ khẽ chu lên rồi nhìn về phía Văn:

“ Có chú mới không biết cái gì thì có. Ba Phillip có nhà ở chỗ khác. Chỉ thỉnh thoảng ba mới về đây thôi.”

Khoé miệng Hoàng khẽ động, anh định nói gì đó lại thôi. Vậy là sao? Đôi mày nhíu lại. Chẳng lẽ cô ấy không hề hạnh phúc như anh vẫn nghĩ? Chẳng lẽ những lúc cô ấy cười là cố tình để anh thấy và cả bữa cơm hôm nay nữa? Chẳng lẽ…….!



Chương 5: Bước đến.



Trước đây, Tiểu Nguyễn đã từng đọc được ở đâu đó rằng: “Có những lúc sự dịu dàng của đàn ông còn có sức công phá mạnh hơn của phụ nữ.” Nhưng đến hôm nay thì cô mới có cơ hội để khẳng định câu nói ấy hoàn toàn là sự thật! Không phải cô không hiểu con người Phillip thế nào, nhưng thật sự bộ dạng anh lúc này khiến cô chỉ còn nước chưa ói máu mà chết! Phillip chú ý đến từng tiểu tiết nhỏ nhất trong bữa cơm, ngay đến cả Hoàng, bình thường, anh không ưa nhưng hôm nay cũng rất nhiệt tình chủ động bắt chuyện và gắp thức ăn. Tất nhiên, cô biết mục đích của Phillip nhằm vào người đàn ông trẻ hơn đang ngồi kế bên. Bữa cơm mới chỉ bắt đầu thì Bim Bim đã nũng nịu lên tiếng:

“Mẹ. Con có thể mang đĩa mì ra sofa được không? Sắp đến giờ chiếu Bạch Tuyết mà con thích!”

Nhìn con đầy dịu dàng, cô khẽ gật đầu đồng ý. Hoàng thấy vậy chỉ khẽ nói:

“ Em vẫn chiều con như vậy sao? Vừa ăn, vừa xem sẽ bị đau dạ dày!”

“ Đôi khi nên để con thoải mái. Anh đừng lôi kỷ luật quân đội ra áp dụng vào gia đình. Em không nghĩ là nó sẽ hiệu quả!”

Phillip quan sát hai người họ rồi nhìn Hoàng đầy dò hỏi:

“ Không biết….khi nào thì anh tái hôn?”

Khuôn mặt Hoàng sa sầm lại, vẫn giữ được lịch sự, anh nói:

“ Một lần với tôi là quá đủ rồi.”

Tiểu Nguyễn thấy không khí có phần căng thẳng, cô liền gắp thức ăn cho hai người đàn ông trước mặt rồi quay sang chồng:

“ Anh hỏi vô duyên thế hả Phillip? Thế nếu ai đó hỏi bao giờ anh ly hôn với em thì anh sẽ trả lời thế nào?”

Văn thấy vậy cũng thêm vào:

“ Phải đấy, khi nào hai người ly hôn nhớ thông báo trước nhá. Tổ chức họp báo luôn đi cho hoành tráng.”

Hoàng khẽ đá chân em trai nhắc nhở:

“ Chuyện đấy mà cũng lôi ra đùa được à?”

Sau rồi anh lại trầm ngâm sư tuy điều gì đó! Tiểu Nguyễn nhìn Văn cười đầy ngọt ngào rồi chuyển chủ đề

“ Văn này. Em có một chuyện rất muốn biết….. Liệu anh có phải là….Gay không? Em có một người bạn thân thiết làm cùng bệnh viện, anh ấy rất tốt nhưng gần đây mới thất tình. Nếu như…….”

Văn chậm rãi nhấp từng ngụm vang, nhưng chỉ vài giây sau đó, anh không giữ được phong độ mà phun sạch rượu vào khuôn mặt đẹp trai của Phillip đang ngồi đối diện. Mọi người nhìn nhau đầy ái ngại, Phillip xin phép đứng dậy. Còn Văn chỉ biết xin lỗi và nhìn vợ chồng họ đầy xấu hổ. Chờ tới khi bước chân Phillip xa dần, Văn không ngần ngại lấy chiếc đũa bạc gõ lên đầu Tiểu Nguyễn rồi trách cứ:

“ Lần sau em có thể hỏi một câu hỏi có tính sáng tạo hơn được không? Giờ anh biết ăn nói thế nào với ông chồng Việt Kiều của em?”

“ Em chỉ nói thật lòng thôi mà. Cơ mà em nhìn cũng thấy anh cũng có nét mà…”

“ Tiểu Nguyễn…”

Hoàng khẽ nhếch môi cười khẩy, anh châm chọc Tiểu Nguyễn:

“ Anh thấy chồng em cũng có tư chất không kém gì chú ấy đâu!”

Bàn tay đang gắp thức ăn của cô khẽ sựng lại, cô nghiêng đầu nhìn Hoàng với ánh mắt dò hỏi, cô nói:

“ Em nghe nói chỉ những người cùng một loại mới nhận ra nhau dễ dàng. Anh nói chồng em thế, vậy không biết, anh có phải…..?”

Chậm rãi nuốt từng ngụm vang đỏ, môi anh khẽ cong lên đáp lại cái nhìn của cô:

“ Em nghĩ anh có thể sao? Em đã quên nhưng anh chưa bao giờ quên!”

Câu nói của anh bất giác làm cô rùng mình ớn lạnh!

......

Ra khỏi nhà Tiểu Nguyễn mới có 8h tối, khởi động xe được vài phút Bim Bim đã nằm ngủ ngon lành trong lòng Văn. Hoàng nhìn con cười rồi lại tập trung vào tay lái! Văn trầm giọng hỏi anh:

“ Anh có nghĩ vợ chồng họ có vấn đề không?”

“ Sao chú hỏi thế? Anh đâu phải là người thích quan tâm đến đời tư người khác.”

“ Thôi, gỡ cái bộ mặt đạo đức giả xuống hộ em cái. Cả bữa ăn anh trầm ngâm như đang tính toán điều gì đó, không nói đừng tưởng em không biết. Mà thằng cha đó tên tiếng Việt là gì thế? Phillip, Phillip phát âm mỏi nhừ cả lưỡi!”

Bật cười, Hoàng đáp lời:

“ Anh thấy bảo anh ta được sinh ra ở Philipin nên mới có tên là Phillip.”

“ Tức là người Philipin gốc Việt?”

“ Không. Thấy bảo gia đình đều là thành phần máu mặt trong bộ y tế, còn vì sao lại được sinh ở bên đấy thì chịu.”

Thái Văn nhún vai rồi ồ một tiếng, cả hai người đàn ông đều chạy theo những dòng suy nghĩ khác nhau! Hoàng hiểu rất rõ, Tiểu Nguyễn không phải là người làm việc không có mục đích, ví dụ bữa cơm hôm nay. Nếu nói rằng để anh thấy cuộc sống ngọt ngào của vợ chồng cô thì anh dường như không thấy gì cả, ngay đến ảnh cưới vốn được những cặp vợ chồng trẻ trưng diện tại phòng khách nhưng nhà cô….tìm một bức ảnh chụp riêng thân mật của hai vợ chồng còn không có! Còn nếu thực sự cô muốn vịn cớ để mời Thái Văn dùng cơm thì càng không phải! Tiểu Nguyễn anh biết không phải là người thích câu nệ lễ nghi như thế. Có linh cảm rất rõ ràng về vấn đề tồn tại trong cuộc hôn nhân của cô nhưng anh không hề thấy cô có biểu hiện của một người đang không hạnh phúc!

Trang: « 123457 »

Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá:like |dislike
vote
Có tcm
100/ 100 100 bình chọn
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
Bạn xem chưa ?
Bộ điếm:online |13|15377